Trang chủ » Truyện ngắn » Tổng Tài Siêu Soái Tán Tỉnh Tôi – Chương 14

Tổng Tài Siêu Soái Tán Tỉnh Tôi – Chương 14

Chương 14: Tin tưởng anh

Đám đông dần tách ra chừa một lối đi đủ để Tần Phong dẫn theo Kỳ Nguyệt. Não cô vẫn chưa nảy số cứ thế đi theo Tần Phong không chủ đích, nghĩ miên man bao điều xa vời. Quả thực cô không đủ tỉnh táo và thông minh để đối phó với tình huống này. Đi được một nửa cô mới giật mình như choàng tỉnh khỏi giấc mộng:

 

“Em … tôi là bạn gái anh bao giờ?”

 

Tần Phong tiền lại sát Kỳ Nguyệt mang hơi thở ám muội, anh cúi xuống ghé bên tai thì thầm nói nhỏ:

 

“Anh vừa cứu em một bàn thua mà em không cảm ơn lại chất vấn là sao? Hình như sai trình tự rồi. Người có đạo đức không phải thường sẽ nói “cảm ơn anh, để cảm ơn anh em sẽ mời anh một bữa cơm”.

 

Trên đời này có rất nhiều loại đàn ông. Loại đàn ông vừa đê tiện vừa ngu ngốc như Lưu Hùng, sống chỉ biết lợi ích trước mắt. Loại đàn ông tham lam, háo dục như Bá Nam… Những loại đàn ông đó có thể làm tổn thương người khác, gây hại cho người khác nhưng đáng sợ nhất là loại người vừa đẹp vừa thông minh lại vừa biết nhẫn nhịn, biết mình là ai. Đây là loại đàn ông sẽ thực hiện đến tận cùng mục đích của mình. Họ như con báo săn mồi, có thể âm thầm theo sát và chờ lúc con mồi yếu đuối nhất mà ra tay. Đó chính là Tần Phong. Cô gái của anh đang bị tổn thương sâu sắc, nhân lúc này không ra đòn thì cả đời này tìm đâu được cơ hội nữa?

 

Kỳ Nguyệt á họng, cô không hiểu sao mình lại mắc nợ đại nhân vật này lúc nào. Tuy cô vô cùng thông minh nhưng đó là trong công việc, còn đối nhân xử thế, nhân tình thế thái và … đàn ông thì cô chính là một tờ giấy trắng, à dù có hơi ngả màu thì vẫn cứ ngu ngơ như thế. Phải đơ ra một lúc mất mấy chục giây để cô có thể nghĩ ra sự vô lý ở đây. Cô nói:

 

“Em đâu có cần anh giúp?”

 

Cô cũng lườm anh thể hiện sự đanh đá và ngang bướng hiếm hoi trong đời mình. Anh hững hờ:

“Dù sao thì chuyện cũng xảy ra, em mặc đồ anh kỳ công đặt, lại đi theo anh thì nghĩa là em nợ anh một ân huệ lớn. Chờ em báo ân.”

 

Cô lại một lần nữa hoang mang không nói lên lời. Đẹp trai tuy hiếm nhưng có thể tìm, đẹp trai lại mặt dày thì đúng là hiếm có. Nhưng vì sự đẹp trai và pha cứu bàn thua trông thấy ban nãy nên cô có thể tạm thời nhẫn nhịn anh không phản bác. Anh nhìn cô đang ngơ ngác ngốc nghếch không biết biểu hiện sao thì gõ nhẹ lên trán cô.

 

“Ngốc ra đó làm gì? Đi theo anh.”

 

Rồi anh nắm tay cô kéo về không gian chỉ có hai người.

 

 Thời gian như dừng lại bên tai, cô chẳng nhìn thấy gì ngoài gương mặt đẹp như bước ra từ cõi tiên. Nhìn anh cô lại nhớ đến mấy bộ phim điện ảnh, người đâu mà đẹp hơn cả diễn viên. Cô cứ thế bị cuốn theo nhịp dẫn dắt của anh mà chẳng nghe thấy gì ngoài hơi thở ấm áp của anh. Trái tim cô tự nhiên xẹt qua một luồng điện, cảm giác nghẹt thở bối rối xâm chiếm toàn thân cứ thế bước theo anh. Trước nay cô chưa từng biết đến cảm giác này. Quả thực hôm nay cô quá sốc. Không biết cô đứng hình bao lâu thì nghe MC thông báo:

 

“Hôm nay, để tiếp nối chương trình, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc chơi nhỏ dành cho các cặp đôi. Quà dành cho cặp đôi thắng cuộc là một cặp nhẫn tình nhân đến từ chuỗi thương hiệu trang sức nổi tiếng Diamond. Nhanh tay đăng ký.”

 

Quả thực sự kiện này vốn không có trò chơi này. Chỉ là Lưu Kim Liên đã đút lót ban tổ chức để nhân cơ hội này để vạch mặt và thể hiện tình cảm với anh Khúc và muốn hạ bệ bà chị hờ của mình. Cô ta biết vốn dĩ Kỳ Nguyệt không hề quen biết Tần Phong, chỉ là không hiểu tại sao Tần Phong lại giúp giải vây giúp. Bởi cô luôn cho người để mắt đến bà chị này làm sao có thể không biết tường tận.

“Chúng ta không thể thiếu sự góp mặt của cặp đôi đình đám của cựu chủ nhiệm hội sinh viên Tần Phong cùng bạn gái Kỳ Nguyệt – hoa khôi cuộc bình chọn mạng khóa 56. Cặp đôi thứ 2 là anh Khúc Bá Nam và Lưu Kim Liên. Cặp đôi thứ 3 là Trần Minh Đức và Hà Linh Thảo. Cặp đôi thứ tư là… Ngoài ra còn ai muốn sở hữu nhẫn kim cương nhanh chóng lên sân khấu để trực tiếp chơi trò chơi.”

Tiếng nói vang lên lại càng khiến Kỳ Nguyệt không thể nào ứng biến nổi. Cô nhìn lên sân khấu thấy Lưu Kim Liên đang đứng nhìn cô thách thức. Chưa bao giờ cô lại muốn thắng cô ta như hôm nay. Tuy không phải cô đăng kí tham gia nhưng cô biết chắc chắn đây lại là trò mèo của ả ta. Cô còn chưa biết mình có người yêu mà sao đã đăng kí rồi. 

 

“Em muốn thắng không?” – Anh nhìn cô, nghiêm túc hỏi.

 

Điều đó là đương nhiên, nhưng với một cặp đôi với mới gặp nhau trong năm phút thì lấy đâu ra nền tảng để mà chơi. Cô quá hiểu Kim Liên sẽ giở trò trong đó. Ả ta hiểu cô, cô cũng hiểu ả ta.

 

“Anh chắc chắn sẽ giúp em thắng… nhưng có điều kiện…”

 

“Điều kiện gì? Mà thôi, chúng ta không có cơ hội đâu.” – Cô nghi ngờ hỏi lại anh.

 

“Thắng rồi nói sau.” – Anh cười tươi khi nghe hai từ “chúng ta”. 

 

Kỳ Nguyệt nhìn chằm chằm lại người đang khiêu khích cô trên sân khấu. Vốn dĩ cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Cô muốn đi khỏi đây nhưng nghĩ lại cảm giác mẹ bị cô ta xúc phạm khi nãy mà máu nóng lại nổi lên. Nhìn lên sự chắc chắn trong mắt anh, cô rất muốn thử một lần chơi lớn, đặt niềm tin vào người này. Biết đâu, anh ấy lại có thể ứng phó với mưu mẹo của cô ta.

“Được, chúng ta chỉ có thể chiến thắng”. *Tự nhiên có bạn trai đại tài chẳng phải là chọc cho mẹ con cô ta tức phát điên sao* Kỳ Nguyệt nghĩ trong đầu. Đúng là sao may mắn chiếu mệnh cô từ khi đến nhà hàng Phượng Hoàng. 

 

Tần Phong nắm lấy tay Kỳ Nguyệt gương mặt ôn nhu cười nhẹ bước về phía bục. Anh quay lại nhìn thẳng vào mắt cô, hai tay đặt lên vai cô vững chắc.

 

“Tin anh. Em chỉ cần là chính em.”

 

Tim cô lại đập loạn thình thịch gật đầu, hai má đỏ bừng đến nỗi lớp makeup cũng chẳng che nổi. Hôm nay cô sao thế này? Cảm xúc này là gì? Tự nhiên cô cảm giác bản thân ỉ nại vào người đàn ông trước mặt. Tự nhiên lại cảm thấy bản thân dễ dãi. Cô gạt bỏ suy nghĩ hoang đường ra khỏi óc. Đây chẳng phải chỉ là phản ứng tự nhiên của phái nữ khi được thưởng thức cái đẹp sao. Ừm, chính là như vậy. Có người đẹp bên cạnh thiếu nữ nào mà không xao động chứ. Cô phối hợp thân mật với anh. Trong đầu cô chỉ muốn cho ả ta ghen tức khó chịu mà thôi.

 

Vậy là cô để mặc cho Tần Phong thân mật nắm tay kéo lên bục sân khấu. Dưới con mắt của hàng trăm người đổ về, cô không thấy mất tự nhiên mà cảm nhận được sự an toàn từ anh cùng hơi ấm đến từ lòng bàn tay. Dường như có một luồng điện khiến cơ thể cô có chút lạ lẫm. Cảm giác này vừa thích thú vừa lạ lùng mà cô chưa từng trải qua trước đây nay cứ đến liên tục từ người đàn ông điển trai này. Ngay cả khi yêu và quen Bá Nam, những cái ôm vụng dại cho đến khi hai người hôn nhau, cô cũng chưa từng có cảm giác ấm áp và hồi hộp đến thế. 

 

Anh có mái tóc đen vuốt keo gọn ghẽ, gương mặt từ đằng sau cũng thấy góc cạnh của sự lạnh lùng cao ngạo, mùi thơm thoang thoảng say mê. Cô bỗng chốc nhắm mắt hít lấy hương thơm này chợt giật mình có chút – quen quen – hình như cô đã ngửi thấy hương thơm này ở đâu nhưng không thể nhớ nổi.

 

Đến khi cô mở mắt ra, ánh đèn mọi nơi như thể tập trung hết trên hai người. Cô chẳng nghe thấy tiếng nói xung quanh, mọi sự như chỉ tập trung vào bóng người bên cạnh. Cô chưa bao giờ cảm thấy tin tưởng một người đến vậy, cảm giác vi diệu khó tả nàng không thể dùng lý trí mà suy đoán. Nó dường như một dạng kết nối tinh thần thuần khiết, tin tưởng tột độ.

 

Luật lệ thi rất đơn giản, chỉ có 2 phần, phần 1 thì 1 trong 2 người trả lời 5 câu hỏi. Cùng đáp án thì thắng cuộc. Nói thì đơn giản vậy nhưng thực ra trên đời có mấy ai hiểu được nhau? Trước khi tham gia phần một anh dặn:

 

“Em cứ chính là em, còn lại hãy để tôi lo.”

 

Hai bên nam nữ được phân chia ra 2 bên sân khấu. Kim Liên hất hàm khinh miệt như người cấp cao nhìn xuống kẻ đê tiện:

 

“Loại gái chỉ biết quyến rũ trèo cao như cô chẳng có ai yêu cô thật lòng đâu. Thua rồi khỏi thi. Rút đi nhanh còn kịp.”

 

Cô không thèm liếc cô ta lấy một cái mí mắt giống như coi cô ta vô hình. Chính thái độ bình tĩnh này càng khiến cô ta điên tiết lên. 

 

Cuộc thi bắt đầu. 10 cặp đôi đầu tiên thi trước, bên phía “nhà trai” mỗi người được phát 5 bảng trắng cùng bút. Năm câu hỏi lần lượt được đặt ra:

 

MC – Để đánh giá được mức độ thấu hiểu người yêu, hiện tại chúng ta sẽ chơi một trò chơi vô cùng thú vị. Thể lệ như sau: Bên nhà trai chúng tôi sẽ phát ra mỗi người một chiếc bảng trắng cùng bút dạ. Trong vòng thời gian quy định các chàng rể sẽ phải viết câu trả lời cho 5 câu hỏi. Sau đó ghi tên lại. Sau khi viết xong thì bên nhà gái sẽ được phát 5 bảng để ghi câu trả lời chuẩn, sau đó sẽ cùng giơ bảng lên. Nếu trùng khớp sẽ được giữ lại trên bục. Trong trường hợp không thể đúng hết sẽ giữ lại một cặp đôi có số lượng đúng nhiều nhất. Dưới đây là 5 câu hỏi:

 

-Ngày sinh nhật của bạn gái bạn.

-Món ăn yêu thích của cô ấy là gì?

-Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô ấy là gì?

-…..

Nhắc đến ngày sinh lại nói, sinh nhật của cô trên giấy tờ và sinh nhật thật sự của cô khác nhau. Đến lượt cô, không hiểu sao Kỳ Nguyệt quyết định ghi ngày sinh nhật thật của cô lên. Đây cũng có lẽ là bí mật của cô nhưng anh đã nói “Em cứ chính là em”. 

 

“Nhà trai” giơ bảng lên. Kim Liên bắt ngay lấy lỗi:

 

“Anh Tần, có lẽ anh mới quen CHỊ GÁI EM nên không biết, chị ấy sinh ngày 25/06 chứ không phải 14/04.”

 

Quả thực Kỳ Nguyệt chưa bao giờ nói về bí mật ngày sinh của cô với ai trừ ba người bạn, vả lại từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ cô có sinh nhật đúng nghĩa cho đến khi làm bạn với ba người kia. Cũng chỉ có hai người ấy hiện tại ở đây biết cô sinh ngày 14/04. Mọi người đang xì xào bàn tán trước lời nói của Kim Liên. 

 

“Cũng chỉ là mới quen thôi. Vả lại anh Phong làm sao có thể nhớ được thông tin về cô ta, qua đường chơi bời thôi.” – Không ít lời bàn tán xì xào từ một vài cô thiếu nữ vang lên. 

 

“Đúng thế, nhìn thái độ khi nãy có khi chỉ là anh Phong thấy vui thì tham gia vào chuyện này. Tao nghi ngờ lắm.” 

 

Đủ loại nghị luận vang lên không ngớt.

 

Chỉ có Tử Vân và Nhã Linh đang lo lắng thì gương mặt tươi hẳn lên kèm theo sự khó hiểu. Hai người nhìn nhau như cùng một câu hỏi. 

Mọi người xì xào cho đến khi “nhà gái” bắt đầu giơ lên. 4 cặp đôi trùng hợp 5/5. Không sai một chữ nào, đây đúng thật là tâm và thấu hiểu người yêu. Chỉ có Kỳ Nguyệt mới cảm thấy thật sự bất ngờ. Cô không hiểu tại sao anh lại biết bí mật này, dường như anh ấy chính là ngôi sao may mắn của đời cô.

 

“Không thể nào, không thể nào. Sao có thể vậy được?” – Kim Liên thốt lên. Ngay cả cô ta cũng mới đây biết được ngày sinh chính thức của Kỳ Nguyệt. 

 

Thế nhưng kết quả trùng nhau, cô ta làm sao phản bác lại được đây. 

 

Vòng đầu tiên chỉ còn lại 4 cặp đôi. Đương nhiên với sự mua chuộc và sắp xếp trước của Kim Liên ắt hẳn cô ta phải ở lại đến cùng để hạ bệ Kỳ Nguyệt. Dù sao thì cuộc vui còn đằng sau. Cô ta cũng không mong thắng Kỳ Nguyệt dễ dàng, nếu không sẽ chẳng còn trò vui nữa. Cô ta muốn vạch trần “bạn trai mới” hoàn mỹ của bà chị hờ này.

 

Trò chơi tiếp theo, “nhà gái” sẽ giấu mặt chỉ để thò tay ra, nhà trai sẽ tìm đôi tay chính xác của bạn gái mình trong 20 cô gái được che sau tấm màn. Quả thực đây là một bài toán khó khi chương trình đã mượn thêm những cô gái có đôi bàn tay trắng trẻo khá giống nhau. Chỉ có những người thật sự tinh tế, quan tâm và yêu nhau lâu dài mới để ý đến đôi tay của người khác. Dù cho có yêu mà không đủ thắm thì ắt hẳn không thể thông qua một đôi tay mà đoán được người yêu. Các món trang sức được tráo đổi từ đôi tay này sang tay người khác nhằm tung hỏa mù cho các chàng trai. 

 

Lần lượt cả 4 chàng trai đi qua đi lại, không được chạm, chỉ được nhìn ở khoảng cách 1met. Quả thực đây là một cuộc thi khó. Mỗi người có 5 phút để quan sát, để đến lựa chọn. Ai chọn người nào thì đứng cạnh nắm lấy tay người mà mình chọn lựa, chỉ được một lần, không được thay đổi. 

 

Ở khoảng cách 1m tuy không xa nhưng đối với các chàng trai lại không phải dễ dàng. Tuy rằng Lưu Kim Liên đã biết trước đề, để Bá Nam ngắm nghía kỹ tay mình nhưng cũng phải mất đến 5phút Khúc Bá Nam mới dừng lại bên cạnh nắm tay. Khi Kim Liên cảm nhận được hơi ấm bàn tay, cô ta đắc ý, lần này chắc chắn cô ta sẽ thắng. Lần này Tần Phong không đứng ở đâu. Anh đứng im tại chỗ không nhúc nhích. 

 

Cặp đôi đầu tiên là được kéo rèm xuống là Kim Liên. Cô ta cười rạng rỡ khi mở màn, nhưng tiếc thay, người nắm tay cô không phải là Bá Nam mà lại là Anh Khoa. Kim Liên đứng hình một lúc nhìn Bá Nam nắm tay một người khác, lại nhìn thấy Tần Phong đứng im không nhúc nhích. Cô không khỏi đắc ý.

:Không biết anh Tần đây sao lại không đi tìm chị tôi? Phải chăng anh đến tay chị tôi cũng không biết?”

Anh Tần nghe vậy thì nhíu mày một cái rồi bình tĩnh nói:

“Trong đây không có cô ấy.”

 

Mọi người “Ồ” lên kinh ngạc. Bởi Tần Phong chỉ lướt qua một lần chưa đến 1 phút, không dừng lại ở bất cứ ai, rồi quay về chỗ đứng. Nếu chỉ cần nhìn qua đã biết thì không chỉ là học bá mà nay cả tình trường cũng không ai bằng anh. 

 

Từng tấm rèm được kéo xuống, không ai đoán đúng, bởi vốn dĩ ngoại trừ Kim Liên thì cả ba người kia không ai đứng trong hàng 20 cô gái này cả. Những ai chọn lựa đều đã sai. Mọi người lại bắt đầu không ngừng bàn tán. Khi kéo rèm xuống, chỉ còn lại mình Tần Phong là chọn lựa đúng đắn. 

 

MC – Làm sao anh lại biết không có Kỳ Nguyệt ở đây?

 

“Chỉ cần cô ấy đứng ở giữa đám đông, dù nhắm mắt lại tôi cũng có thể tìm ra  cô ấy.” 

 

Mọi cô gái đều ước ao có một người yêu thương mình, mà yêu thương một cách toàn diện như vậy không khỏi khiến người ta ghen tị. Lời này vừa ý nói rằng hai người yêu nhau đã đến mức độ sâu đậm.

“Anh đã nói thế không bằng trình diễn cho chúng tôi xem một chút.”

 

Kim Liên được thể nắm lấy cơ hội cuối cùng làm bẽ mặt sự sến sẩm của anh Tần. Cô ta không tin bịt mắt anh cũng tìm được ra Kỳ Nguyệt.

 

Lần này, thêm ba mươi cô gái được mời lên, mọi người đều tranh nhau. Tần Phong được bịt mắt lại kỹ càng, đứng giữa năm mươi cô gái, anh bám vào vai MC đi một vòng. Ai cũng nghĩ anh sẽ phải hít hà từng người để tìm ra cô. Nhưng anh chỉ nói từ câu “đi tiếp, tiếp, tiếp…” cho đến khi dừng lại trước mặt cô. Không dừng lại một giây nào anh nói:

“Đây là cô ấy.”

Mọi người choáng váng, không thể tin là thật. Có người thậm chí muốn giật ấy chiếc khăn bịt mắt để bịt thử.

MC ra dấu cho mọi người im lặng, nhiều tiếng kinh ngạc lẫn ngưỡng mộ, xì xào vang lên rồi im bặt. Bởi MC khéo ra hiệu cho Kỳ Nguyệt đổi chỗ sang 2 vị trí kế tiếp. Thật nhẹ nhàng và khó để phân biệt. 

“Anh chắc chứ? Tôi tháo khăn che mắt cho anh nhé.”

“Không, anh đổi người?” – Tần Phong nghi hoặc. Hương thơm nhạt đi nhiều và mùi nước hoa hãng khác này không phải của cô.

Mọi người lại càng kinh ngạc hơn. Anh tiếp tục theo MC đi thêm 3 bước đến trước mặt Kỳ Nguyệt. Anh nói:

“Tôi chọn cô gái này.” 

Anh đưa tay sang khẽ chạm vào đầu cô, rồi kéo bịt mắt ra. Anh nói nhỏ không để ai có thể nghe thấy:

“Lần này thì em không thể chạy thoát được khỏi anh.”

 

Cô không thể ngờ được kết quả lại như vậy. Từ lúc biết được luật chơi của trò cuối cùng này, cô đã không hi vọng gì. Nhưng kết quả lại ngoài sức mong đợi không khỏi khiến trái tim thiếu nữ nghĩ loạn một hồi. Dù tiết trời thu không hề nóng nhưng lúc này cô cảm giác như giữa trưa hè 40⁰ vậy. Sắc mặt đỏ hồng.

 

MC – Vậy là chiến thắng chung cuộc là cặp đôi anh Tần Phong và chị Phương Kỳ Nguyệt.

Đến cuối tiệc ra về, mọi sự chú ý vẫn đổ dồn vào cặp đôi Tần – Phương hai người. Anh ôm vai cô kéo ra xe mình. Cô đẩy tay anh chạy vội về phía Linh Vân. Anh khẽ thở dài lắc đầu nghĩ không biết mình có làm cô ấy sợ không. Có lẽ nên đến đó ở rồi, tấn công từ mẹ vợ ắt hẳn dễ dàng hơn nhiều, anh sẽ không bỏ lỡ cô. Dù sao thì anh và bà đã làm mẹ con đã lâu, nhưng giờ mới được gặp mặt mẹ nuôi.

Chương 15

Danh sách chương 

Ủng hộ tác giả qua tài khoản: 

Stk 0731000861915

vietcombank

Tran Thi Thom

logo

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Mauris blandit aliquet elit, eget tincidunt nibh pulvinar a.

Về Chúng tôi

Video
Liên Hệ
Giới Thiệu
Review Sản Phẩm

Facebook