Trang chủ » Truyện ngắn » Tổng Tài Siêu Soái Tán Tỉnh Tôi – Chương 11

Tổng Tài Siêu Soái Tán Tỉnh Tôi – Chương 11

Chương 11: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ

 

Kỳ Nguyệt tiễn đám bạn trở về, đi ra siêu thị mua đồ không quên mua thêm một ít hoa quả. Hàng xóm tốt bụng hay mang đồ cho nhà cô, cô cũng nên đối đãi lại như thế. Trên tầng chung cư chỉ có sáu căn hộ thế nên cô cũng không keo kiệt chút nào. Lúc về, cô gặp cô giúp việc ở nhà 2205 bên cạnh, gửi chút hoa quả rồi mới về. Ăn của người nhiều cũng phải đáp trả, không trả lại thì đúng là kẻ keo kiệt. 

 

Buổi tối mát mẻ thế này không đi dạo thì đúng là lãng phí. Cô kéo mẹ xuống con đường dưới chung cư đi bộ. Tiết trời sang thu, trai gái từng đôi đi dạo, ngoài trời không khí thoáng đãng hơn trong nhà, tản bộ nói chuyện lúc này rất thích hợp. Có điều, đang đi trên đường, đoạn này tương đối vắng người nhưng hai mẹ con lại không chú ý.

 

“Mẹ làm thủ tục ly hôn đến đâu rồi ạ?”

 

“Mẹ vẫn đang làm, ông ta không chịu chấp nhận, sợ phải chia công ty, tài sản.”

 

“Đúng là lão già tham lam độc ác. Không được thì cũng phải được. Mẹ thuê được luật sư chưa mẹ?”

 

“Mẹ đang liên hệ văn phòng luật sư Kim Cương nhờ luật sư nổi tiếng Văn Tình. Nhưng không biết chú ấy có giúp không. Vẫn chưa thấy trả lời.”

 

“Để con hỏi thêm vài người bạn, chúng nó quan hệ rộng biết đâu lại có người quen biết với chú ấy.”

 

“Ừ, mẹ cũng chỉ đành vậy thôi, mẹ chẳng vội, nhưng lần này mẹ theo đến cùng. Một xu cũng đừng hòng…”

 

“Á Á Á Á AAAAAAAAAAAA”

 

Vài người từ phía trước chạy tán loạn. Cô không biết có gì nên kéo mẹ cô nép vào vệ đường muốn men theo dòng người lùi đi. Theo phán đoán của cô có lẽ phía trước đang có vụ ẩu đả.

 

Chẳng ngờ cô còn chưa kịp đi thì một đám người tay cầm gậy gộc xông đến. Dễ phải có chục người cô cũng không nhìn rõ. Đến lúc bọn hắn vây cô hai mẹ con cô vào trung tâm. Lúc này, một tên cầm đầu thong thả bước lên, cái ria mép của hắn nhếch nhếch vài cái đánh giá hai mẹ con, giở giọng du côn.

 

“Hai chị em đi đâu thế?” 

 

Trong lòng cô thầm than đen đủi. Cứ ngỡ đi ăn giải đen tán lộc thì hết không ngờ vận đen vẫn đeo bám cô. Lần này còn nguy to hơn, có mẹ ở đây cô muốn liều cũng không được. Nhìn đám xã hội đen này có lẽ không phải tầm thường. Chúng mặc đồ vest đen đồng loạt giống như một tổ chức ngầm nào đó. Ít nhất thanh thế phô trương như thế này mà đi bắt nạt hai cô gái cũng đủ khiến người ta không đứng vững.

 

Cô không biết góc nào mới là góc an toàn nên bất động, nhích người lên một chút che mẹ ở phía sau. Bà Loan chưa từng gặp những cảnh thế này, lòng bà lo ngại, sợ hãi giúp con. Hơn nữa vừa mới trải qua chuyện ở khách sạn hôm nào, giờ nhìn thấy đàn ông là bà ám ảnh. Bà lấy hết can đảm đứng lên trước mặt con gái. Dù cố gắng hết mức nhưng giọng vẫn còn run run.

 

“Các người định làm gì? Đây là khu chung cư đông người. Các người làm bậy, công an sẽ bắt đấy.”

 

“Haha, khá khen, cũng can đảm đấy. Nhưng mà bọn này đã làm thì không sợ. Gì chứ…”

 

Hắn vừa nói vừa tiến lại gần định sờ tay lên gương mặt xinh đẹp của cô con gái phía sau thì đột nhiên tay đau nhói một cái. Bàn tay bị bẻ theo một góc độ khó mà hình dung, đau đớn rồi nhanh như cắt, bị khóa tay lúc nào không hay. Kỳ Nguyệt bóp tay vào yết hầu của tên cầm đầu, mắt nhìn đám người còn đứng đơ ra xung quanh không nói gì. Đúng lúc này có năm người bịt khẩu trang, cũng mặc đồ đen chạy đến. Kỳ Nguyệt thầm than không ổn. Bởi vì nhìn năm người mới chạy đến kia có một người dáng dấp khí thế, ánh mắt lạnh lùng nguy hiểm. Cô sợ người mới đến này mới là thủ lĩnh. 

 

Trời đúng là muốn tiêu diệt cô, trong lòng cô lẩm bẩm, mắt nhắm lại một cái hít thở thật sâu. Ngay khi năm người kia xông lên phía cô đã ở tư thế bao vậy hai người. Cô lập tức chuyển hướng sang công phá sang đối tượng mới đến. Theo quan sát của cô thi thoảng những tên đầu đàn thường không mang vũ khí khi nhằm vào con gái. Bởi vì đối với bọn chúng phụ nữ là đối tượng mềm yếu nhất. Nếu còn dùng vũ khí mới khống chế được thì quả là mất mặt. Thế nên cô đoán 99% tên này mới thực sự là tên cầm đầu. Nhìn đám người này cao cấp hơn hẳn, trong lòng cô đã run lên.

 

Nhưng mà người đông thế này, cô biết làm gì khác được. Không liều thì cũng bị bắt. Thà rằng thử cố gắng một lần còn hơn là buông xuông mặt kệ cuộc đời. Anh ta vừa đến, cô bẻ khớp rồi du ngay tên cầm đầu đang trong tay vào người cao lớn mà cô cho là cấp cao hơn vừa đến. Anh ta bị bất ngờ xô ngã ra đất, cô giống như một con mèo, nhanh chóng rút chiếc bút trên búi tóc của mình dí vào cổ của hắn. Tên kia được thả tự do còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị một trong năm người vừa đến dí dao vào cổ. Cô nhìn thấy cảnh này chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. 

 

“Tên cầm đầu” bị dí ngọn bút bi vào cổ ngẩng đầu lên nói.

 

“Em có thể nhẹ nhẹ tay không. Người phe mình, phe mình, anh báo công an rồi, một lát nữa người sẽ đến ngay.”

 

Cô nhìn cục diện này nửa tin nửa ngờ, không hề buông “tên cầm đầu” này ra. Cho đến khi bóng dáng các chú áo xanh đến mọi người đều được đưa về đồn. Trên cổ “tên cầm đầu” hằn lên vết đỏ lẫn xanh do màu mực và đầu bút bi cọ xát. Thủ tục xong xuôi, cô được thả về. Đám người kia bị giam lại, ra về cô gặp năm anh thanh niên này. Quả nhiên đúng là người phe mình. Cô ái ngại nhìn mọi người.

 

“Thật sự xin lỗi các anh. Tôi… tôi không biết là…” – Cô đỏ mặt không dám nhìn mọi người.

 

“Cảm ơn các cậu. May có các cậu không thì mẹ con chúng tôi nguy rồi.”

 

“Không có gì đâu cô. Đây là việc nên làm mà bác. Ai gặp chuyện này cũng hành động như chúng cháu cô ạ.” – Cậu thanh niên lên tiếng.

 

“Một lần nữa cảm ơn các cháu đã báo công an và giúp mẹ con cô.” – Bà Loan vỗ vỗ vai cậu thanh niên.

 

Bà muốn xin số điện thoại cậu để cảm ơn nhưng lại thấy có vẻ thất lễ. Thế là nhìn năm người ra khỏi cổng, trong đầu giống như từng gặp cậu con trai kia ở đâu thế nhưng lại không nhớ ra.

 

“Mẹ, sao mẹ ngây người ra vậy. Đi về thôi.” 

 

“Ừ về thôi. Hôm nay mẹ sợ phát khiếp. Lần sau không đi vào chỗ đường vắng ý nữa. Mà sao mẹ cứ có cảm giác không lành, đám người này làm thế không phải tự nhiên mà có bàn tay sau lưng sai khiến.”

 

Cô cũng nghi ngờ điều này, có điều cô không nói sợ mẹ cô lo lắng. Hóa ra mẹ cô cũng nhạy cảm như cô. Hai mẹ con nhìn nhau, mắt như nhận ra điều gì đó:

 

“Lưu Hùng?” – Hai mẹ con đồng thanh thốt ra một cái tên.

 

Công an hỗ trợ đưa hai mẹ con về nhà. Ban đêm tối trời thế này để hai người về họ cũng lo lắng. Hơn nữa, bên trên đã có chỉ thị xuống đặc biệt điều tra và quan tâm đến vụ án này. Buổi tối, hai mẹ con nằm ngủ cùng nhau, bà hỏi:

 

“Liệu có phải Lưu Hùng muốn thanh toán mẹ con mình không nhỉ? Nếu làm thế mọi tài sản sẽ thuộc về lão ta.”

 

“Con cũng nghĩ thế.” – Cô siết chặt nắm tay lại, cả người nổi da gà.

 

Nếu suy đoán đó là đúng thì quả thật loại người đó quá ghê tởm, táng tận lương tâm. 

 

“Mẹ, hay mẹ con mình làm di chúc đi, nếu mẹ con mình mất thì chuyển hết tài sản cho cô nhi viện. Thà như thế còn hơn vào tay người không xứng.”

 

“Ừ, mẹ cũng có ý này. Tiện thể thông báo cho lão ta một tiếng, chí ít lão ta cũng không dám động đến mạng mẹ con mình.” 

 

“Vâng. Con thuê vệ sĩ nhé!”

 

“Xem tình hình thế nào đã. Lão ta biết làm ăn không được thì không manh động nữa đâu. Lão ta cáo già lắm.” 

 

Một đêm qua đi, bình minh lại đến. 

 

Buổi sớm mùa thu, không khí se mát. Vì ám ảnh chuyện ngày hôm qua nên cô không ra ngoài sớm. Buổi trưa, sau khi hai mẹ con làm xong thủ tục với luật sư, lại thông báo với bên Lưu Hùng. Cô còn nghe được tiếng gầm thét của ông ta qua điện thoại mẹ:

 

“Được lắm, giỏi lắm. Mẹ con nhà bà cứ chờ đấy!”

 

Nghe xong cô hiểu, mẹ con cô suy đoán đã đúng. Kỳ Nguyệt căm giận vô cùng. Cô thề phải để cho cả nhà đó phải trả giá. Có điều với lực của mình cô thì hiện tại chưa đủ. Hai mẹ con về nhà sau một ngày mệt mỏi. Tiếp theo, bà Loan dự định mở môt xưởng thêu dạy nghề. Bà muốn tìm những người phụ nữ khó khăn để mở xưởng dạy và làm ăn lâu dài. Bởi vì gia đình bà vốn dĩ ngày xưa là truyền thống làm nghề thêu. Có điều đến đời ông ngoại cô thì đã lấn sang kinh doanh hàng may mặc, vải vóc dần dần thành công ty thời trang.

 

Thấy mẹ có ý định cô lập tức ủng hộ mẹ hai tay. Chỉ có điều Kỳ Nguyệt vẫn lấn cấn về vụ bảo vệ an toàn cho mẹ. Buổi chiều, cô nhắn tin trong nhóm chat với mấy đứa bạn. Đương nhiên không quên kể về vụ việc tối qua. Cô nhắn mẹ sẽ đi mua đồ dạ hội bảy giờ tối mới về. Mẹ cô dặn dò cẩn thận rồi cũng để con gái tự do. Bà tin bây giờ Lưu Hùng không có động cơ gì để nhằm vào con bé cả.

 

Mua đồ xong, cô xách túi từ taxi đi bộ vào khu chung cư thì có cảm giác như có người theo dõi mình. Kỳ Nguyệt vội vã đi nhanh hơn, có điều giờ này người qua kẻ lại ít, chỉ có vài bác đang đi bộ dưới khuân viên chung cư. Nếu có ai bắt cóc hay chặn đường thì lại thiệt thòi. May mắn hơn là hôm nay không có mẹ cô nên trong lòng nhẹ nhõm hơn hẳn. Cảm giác đám người kia áp sát càng gần. Cô đột ngột quay người lại quật đám túi đồ dạ hội lên người phía sau. Bị bất ngờ, hắn ta kêu lên một tiếng rồi ôm mặt.

 

Kỳ Nguyệt muốn xông lên đánh thì phát hiện ra chính là ông anh hôm qua giúp báo cảnh sát. Dáng điệu kia, cặp mắt ấn tượng kia dù có đeo thêm 10 lớp khẩu trang cô vẫn nhận ra.

 

“Sếp, sếp có sao không?” – Cậu trợ lý chạy lên hỏi.

 

“Không sao, khụ khụ…” – Anh đứng dậy, nhìn cô đang ngây ra bối rối.

 

“Xin lỗi, anh đuổi theo em mà không biết em gọi là gì. Chắc là làm em sợ rồi.” – Anh phủi phủi quần áo giải vây cho cô.

 

“Em… em xin lỗi. Dạo này tinh thần căng thẳng nên là …”

 

“Không sao, anh hiểu.” – Anh cúi xuống nhặt lại mấy túi đồ hiệu. Váy dạ hội bị rơi ra ngoài bẩn mất rồi. 

 

Anh không có ý xem nhưng nhìn thấy thế thì áy náy.

 

“Anh xin lỗi, làm hỏng đồ của em rồi.” – Anh tỏ vẻ áy náy. Lúc này anh mới bỏ khẩu trang xuống.

 

“Không sao, không phải tại anh. Em thực xin lỗi. Cảm ơn anh vì chuyện hôm qua.” – Cô giơ tay muốn nhận lấy thì bị anh giữ chặt.

 

“Không được, lỗi do anh, để anh đền lại cho em.” – Nói xong anh giơ túi xách lên xem. 

 

“Ừ, anh biết nhà thiết kế này. Bao giờ em cần đồ. Anh mang sang.”

 

“Không sao mà, thật sự không cần đâu, em xử lý qua là được. Không phiền anh.”

 

“Quyết định thế đi…” – Anh giữ lấy rồi đưa cho trợ lý phía sau. “Cậu cầm lấy.”

 

Thấy anh ta quyết liệt lại bá đạo, Kỳ Nguyệt không biết làm sao cho phải. Người ngơ ngẩn hoảng hốt chưa biết nên đối đáp lại thế nào.

 

“Em cho anh số điện thoại liên hệ, có đồ anh gọi em.”

 

Cô đọc số điện thoại, trái tim đập gia tốc. Cảm xúc này vô cùng kì lạ. 

 

“Đi thôi, em đứng ở khu vực này khá ít người. Nhanh vào khu đại sảnh. À anh vừa nháy máy qua cho em đó.”

 

Hai người đi đến trước đại sảnh, anh nhanh chóng mất hút sau thang máy, bỏ lại cô vẫn ngơ ngẩn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Giờ cô mới sực tỉnh phát hiện ra anh chàng này sống cùng khu chung cư này ư? Quả nhiên đúng là có duyên. Mà kể cũng phải thôi. Con đường tối qua chỉ toàn cư dân trong chung cư này đi dạo, như vậy anh ấy xuất hiện ở đó cũng hợp lý. 

 

Lúc cô lên phòng, chuông báo tin nhắn điện thoại vừa hay vang lên.

Chương 12

Danh sách chương 

Ủng hộ tác giả qua tài khoản: 

Stk 0731000861915

vietcombank

Tran Thi Thom

logo

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Mauris blandit aliquet elit, eget tincidunt nibh pulvinar a.

Về Chúng tôi

Video
Liên Hệ
Giới Thiệu
Review Sản Phẩm

Facebook