Trang chủ » Tin Tức » Oán Nhi – Phần 3

Oán Nhi – Phần 3

Phần 3

 

Tôi cứ nhìn trân trân lên trần nhà cho đến khi có người gọi tên tôi.

 

-Phượng, Phượng. Em làm sao thế?

 

Có ánh đèn lia qua mắt tôi. Rồi lại có tiếng người xì xào. Không biết qua bao lâu, tiếng nói non nớt trong đầu tôi lại vang lên.

 

-Mẹ ơi, mẹ ơi.

 

Tôi đột ngột tỉnh dậy muốn đuổi theo tiếng gọi mà tìm con. Thế nhưng tôi bị một đôi tay mạnh mẽ giữ lại.

 

-Phượng, em làm sao thế? Em tỉnh đi.

 

-Con của em. Con của em đang gọi em. Con của em đau lắm, nó gọi em. Em phải cứu con em.

 

Tôi nói, vội vã muốn xuống giường đuổi theo tiếng gọi. Anh Dũng phải giữ lấy tôi thật chặt.

 

-Em tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Đứa bé đã không còn rồi. Em nằm đây năm ngày rồi. Tỉnh dậy đi em.

 

-Không, con em vừa mới gọi em xong. Hai bé gọi em mà. Nó chưa đi đâu.

 

-Tỉnh lại đi. Phượng!

 

Anh Dũng gằn giọng lên nói. Tôi không nghe thấy gì cả, tôi chỉ biết con trai, con gái đang đợi tôi cứu chúng. Con tôi đang đau lắm. Tôi không gào lên nữa, tôi chẳng có sức mà giải thích cho anh làm gì. Tôi cào tay anh muốn tách gọng kìm đang giữ lấy tôi nhưng không thể. Cuối cùng tôi bị anh gào kêu bác sỹ tiêm cho một mũi an thần. Tôi lại chìm vào bóng tối.

 

Trong mơ, tôi lại gặp hai đứa nhỏ. Chúng nó vẫy vẫy tay với tôi bảo phải đi. Hai bé cười tươi lắm, còn vuốt ve mặt tôi. 

 

-Mẹ ở mạnh khỏe, con đi tìm bố đây, mấy hôm nữa con về.  – Hai đứa bé khúc khích dắt nhau đi.

 

Lần này tôi choàng tỉnh dậy. Nhìn quanh thấy anh Dũng đang ngủ gục ở bên cạnh. Tôi giật mình nhớ lại mọi chuyện. Sao anh lại ở đây? Tự nhiên tôi thấy tủi thân cũng thấy biết ơn anh quá. Anh chỉ là chủ của tôi mà giờ khi tôi nhập viện lại cũng chỉ có một mình anh ở bên cạnh tôi. 

 

Thấy tôi tỉnh lại, tỉnh táo và bình tĩnh, anh phải hỏi lại tôi mấy lần. Tôi cười buồn nói với anh:

 

-Em tỉnh rồi, anh đừng lo, em không sao đâu.

 

Tôi được kiểm tra, cơ thể chỉ suy nhược về nhà ăn uống là đủ. Tôi có bảo hiểm y tế nên tiền viện phí cũng rất ít. Anh Dũng đã trả thay tôi, tôi nhất quyết chuyển khoản lại cho anh. Anh nhìn tôi nói:

 

-Hà tất em phải tính toán như thế.

 

-Em cảm ơn. 

 

Mặc dù tôi tỉnh lại nhưng tôi vẫn rất buồn, rất buồn. Từ hôm đó trở đi tôi không còn thấy hai bé con nữa. Có lẽ là do bé nói đúng, bé đã đi đến bên bố bé rồi, không ở bên tôi nữa. Tôi cảm thấy ấm ức trong lòng. Đến hai đứa nhỏ cũng bỏ tôi mà đi. Có lẽ trời không lấy đi của ai thứ gì, tôi vẫn được anh Dũng giúp đỡ trong công việc. Vì chăm chỉ lại có trách nhiệm nên anh quyết định để tôi hưởng lương nhân viên chính thức. Đương nhiên tôi phải làm ngày đủ 8 tiếng, hoặc tuần đủ 56 tiếng. 

 

Sau này khi bình tĩnh thực sự và chấp nhận được sự thật tôi mới hỏi anh:

 

-Tại sao anh lại ở trong viện với em.

 

-Anh có việc tìm em đúng lúc đến thấy em máu me đầy người ngã ở cổng nhà đó nên đưa em đi viện.

 

-Em ở ngoài cổng á?

 

-Ừ, em ngã ở ngoài cổng.

 

Tôi không nói gì nữa. Trong lòng dâng lên cảm giác đắng chát. Tôi cứ ngỡ ít ra hắn ta cũng đưa tôi đi viện, nào ngờ là hắn vứt tôi ra cổng. Nếu không có anh Dũng có khi tôi chết rồi cũng không biết. Tôi cứ tự trách mình mù mắt mới tin loại người như Sơn. Tôi không còn đến chỗ đó thêm một lần nào nữa, bản thân cũng chuyển trọ đi xa. 

 

Thấm thoắt mấy năm, tôi ra trường với bằng giỏi, ở quán cà phê, tôi đã lên chức quản lý. Anh Dũng vẫn ở bên cạnh tôi, quan tâm lo lắng cho tôi. Tôi có là kẻ ngốc cũng nhận ra tình cảm của anh dành cho tôi. Nhưng tôi thế này xứng với anh ư? Tôi không thể vì sự ích kỷ của mình mà hủy hoại anh. Tôi vẫn không thể bước ra khỏi cái bóng nặng nề năm ấy. Anh Dũng nói anh sẽ chờ tôi. Có điều, tôi thì không thể mở lòng mình được. Quanh anh, bao nhiêu người con gái xinh đẹp, tốt hơn tôi, trong sạch hơn tôi, mà anh lại dành tình cảm quý giá này cho tôi. 

 

-Vì sao? Vì sao anh lại tốt với em như thế? 

-Anh không biết tại sao, chỉ biết là anh và em có duyên với nhau, chỉ vậy thôi. Nếu em chưa sẵn sàng anh sẽ chờ em. 

 

====

 

Suốt mấy năm trời, thi thoảng tôi vẫn mơ thấy hai đứa nhỏ về thăm tôi.

 

-Mẹ, mẹ ơi.

-Các con đi đâu thế?

-Con đi tìm thêm em về cho mẹ.

 

Tôi đang không hiểu hai đứa nói gì thì tụi nó cười khúc khích biến mất.

 

Vài lần như thế, có lần nó dẫn theo một đứa nhỏ bé xíu như ngón tay, sau đó lại thêm một đứa. 

 

Hai bé giờ đã ba tuổi, trong mơ, chúng nó đã đầy đủ cả hàm răng rồi. Thế nhưng, một hôm, tôi mơ rất đáng sợ. Trong mơ, chỉ còn lại con bé con nhà tôi về, cả người ngợm nó đầy là máu, vết roi quất. Nó khóc toáng lên chạy lại ôm lấy tôi.

 

-Mẹ ơi cứu con, mẹ ơi cứu con. Lão ta sắp giết anh em con lần nữa rồi. Mẹ cứu anh đi, anh bị nhốt rồi.

 

Tôi chạy theo muốn giữ lấy con bé để hỏi nhưng không thể. Con bé như bị hút vào một vùng xoáy đen. Cả tuần liền tôi đều mơ thấy cảnh này đem ra không thể ngủ nổi. Nhìn tôi gầy đi mấy cân trong một tuần, mắt quầng thâm đen, tinh thần mệt mỏi. Tôi quyết định lên chùa Bồ Đề Tâm ở gần đó đọc kinh cầu nguyện cho con. Từ lúc mất con, tôi chẳng biết làm gì cho chúng, mỗi tuần chỉ biết lên chùa và đọc kinh hồi hướng cho con, rồi đi phóng sinh, làm công quả. Quả thực tôi chẳng biết làm gì cho chúng nên bám víu chút gì vào tâm linh mà thôi. Tôi tin vào những giấc mơ của mình. 

 

Hôm ấy tôi làm ca chiều, vừa đến anh Dũng đã dắt tay tôi ra, vội vã kéo tôi đi.

 

-Đi theo anh.

 

-Đi đâu vậy? Em còn chưa chấm công mà.

 

-Đi nhanh, em có muốn cứu con em không?

 

Lần này thì đến lượt tôi hốt hoảng không hiểu chuyện gì thế nhưng vẫn theo anh đi. Anh đưa tôi đến một ngôi nhà đơn sơ ở ngoại thành. Trên đường đi, tôi hỏi:

 

– Anh nói gì thế? Em vẫn không hiểu gì.

-Đứa nhỏ nhờ anh cứu nó. 

-Là con gái của em? 

-Ừ, con bé nói anh nó bị nhốt rồi, sắp bị tế luyện bùa. Em đúng là … cái gì cũng giấu. Nó báo mẹ bao lần không được mới chạy sang anh. Em … Làm anh tức chết mà. Có gì cũng giữ một mình, không giải quyết được cũng không nói. Em nghĩ đó chỉ là mơ thôi à? Nó báo mộng cho em mà em thờ ơ như thế?

 

Tôi thấy anh giận dữ mắng tôi nhưng tôi lại không dám phản kháng lại. Anh nói rất đúng, là tại tôi. Tôi ngu dốt không biết gì cũng không biết đi hỏi ai. Rõ ràng hai đứa nhỏ linh thiêng như thế mà tôi lại không biết. 

 

-Nhà anh có nghiệp làm thầy nhưng anh không theo. Có điều anh vẫn biết một số thứ. Nghề này bạc lắm. Anh có giác quan thứ sáu đặc biệt lại hay thấy người âm. Lần trước chính là bé nhà em thúc anh đến cứu em. Lần này hai đứa nó lại đến nhờ anh. Không nhanh chúng nó sẽ bị luyện thành quỷ giữ của, không còn cơ hội đầu thai nữa. Hai bé nhà em vốn oan khuất mà tổn mạng, chưa hết dương thọ nên nó quay lại nhà đó báo thù… Lần này thì xong thật rồi, hai đứa nó ngang ngạnh không chịu nghe lời, làm quá nên bị nhà đó mời thầy về trấn, nhốt. 

 

Tôi nghe xong trong lòng bất an lo lắng.

 

-Vậy, vậy hai đứa có sao không? Bây giờ phải làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ anh?

 

Hai đứa có máu mủ ruột thịt với em, giờ chỉ có em mới cứu được. Anh chỉ có thể giúp em thôi. 

 

-Em chỉ nghĩ tất cả là mơ, không nghĩ lại là có người hại con như thế. 

 

-Em yên tâm đi, chưa muộn, vẫn còn cách.

 

-Anh nhất định phải giúp em. 

 

-Lần này phải nghe anh hoàn toàn. Không được làm sai lời.

 

-Vâng, em nghe anh. Em nghe anh hết. Chỉ cần cứu được con em sẽ nghe anh. – Tôi gật đầu như gà mổ thóc.

 

Từ lúc nghe chuyện, tim tôi cứ đập thình thịch, trong lòng nóng như lửa đốt. Trên đường đi, anh dặn dò tôi chi tiết, muốn làm gì, phải làm gì, nghe lời ai tôi đều ghi nhớ rõ ràng trong lòng.

 

-Trong đó vốn là mê trận, em tuyệt lấy xong nhất định phải quay lại, dù có tiếng gì, ai, thế nào tuyệt đối không được quay đầu lại. Em chỉ cần quay đầu lại, cả em và con đều không cứu được. Nghe rõ chưa?

 

Dù ngồi trong xe ô tô, máy lạnh nhưng mồ hôi tôi lại túa ra như tắm. Tôi ghi nhớ, nhắm mắt lại tự dặn lòng mình.

 

-Vâng. 

 

Anh Dũng đưa tôi đến một ngôi nhà to lớn ở ngoại thành. Ngôi nhà nằm một mình ở khu đất trống. Trong sân ngôi nhà năm tầng có một ông cụ đang phơi những đám cây cỏ. Mùi cây khô bốc lên thơm nức. Đây có lẽ là những loại thảo dược gì đó mà tôi không biết. Thấy anh Dũng, ông cụ bất ngờ, nước mắt chảy xuống những nếp nhăn xô lại nhúm nhó. Ông reo lên.

 

-Dũng, là con phải không? Con về đây đúng không?

 

-Vâng, con về rồi. – Anh thở dài một tiếng đi vào dìu lấy cụ.

 

-Bà ơi, Dũng nó về rồi, nó về rồi. 

 

Một bà cụ từ bên trong chạy ra. Hai ông bà vì quá vui mừng mà dường như không thấy sự có mặt của tôi. Tôi đứng đằng sau lưng anh, đợi chờ. Đến lúc ông bà đưa mắt ra nhìn tôi, tôi mới lên tiếng:

 

-Con chào ông bà.

 

-Cô… cô gái này là ai?

 

-Là bạn gái của con. 

 

Ông nội anh nhăn mặt lại. Sau đó vẫy hai đứa vào.

 

-Hai đứa vào đây. 

 

Trong ngôi nhà rộng lớn, ở phòng chính là một ban thờ hương khói ấm áp. Vừa bước vào nhà tôi đã ngửi thấy mùi trầm hương ấm nồng. Mùi hương này khiến tôi vơi dần nỗi lo, cái lạnh trong lòng cũng được sưởi ấm đôi chút. 

 

-Lần này con về vì chuyện này à?

 

-Vâng, mong ông giúp hai đứa con. 

 

-Chuyện này… e là khó. Đến chậm hai ngày ông không chắc. Tất cả còn xem duyên phận, phúc đức.

 

Tôi nghe mà như có đá đè lên ngực. Tại tôi, tại tôi. Nếu tôi tìm anh Dũng sớm hơn thì đã không thế này. Đến muộn hai ngày, muộn hai ngày. Trong đầu tôi cứ vang vang tiếng nói đó khiến bản thân không còn tỉnh táo nữa.

 

-Phượng, Phượng. Em đang nghĩ gì thế?

 

-Em, em… – Tôi òa lên khóc. – Con em con em sao rồi anh? Còn cứu được không?

 

-Chắc chắn là được. Phải tin vào anh. 

 

Tôi nghe theo anh răm rắm, nhìn anh tự tin như vậy tôi giống như thấy được cọng rơm cứu mạng. Ông nói qua tình hình của tôi. Hóa ra ông là một trong những thầy pháp cao tay, có điều ông đã quy ẩn. Giờ ông chỉ ăn chay niệm phật. Có điều lần này cháu nội ông đích thân về nhờ, ông lại khai đàn làm pháp. 

 

-Hai đứa ăn bữa cơm, vào đây, giờ tý đêm nay, khuất trăng khuất nắng mới làm được. Giờ theo ta làm vài chuyện chuẩn bị. 

 

Tôi theo anh Dũng vào cùng bà nấu bữa cơm chiều. Anh Dũng cùng ông lên chợ mã mua đồ để tối làm pháp đàn.

 

-Con gái à, con quen Dũng khi nào?

 

-Con… con là nhân viên của anh Dũng, cũng được ba năm rồi ạ.

 

-Thế thì tốt quá, tốt quá rồi. Con yên tâm đi, việc âm không ai giỏi bằng ông nội thằng Dũng đâu. Ngày xưa, ông là bậc thầy số 1 trong giới, có điều sau cái chết của thằng Hùng thì ông bà quyết rửa tay gác kiếm, chỉ giúp người hữu duyên gặp được. Cái nghiệp này ấy à, động chạm lắm.

 

Tôi ngạc nhiên lắm nhưng không biết nói gì, bản thân cứ suy nghĩ mông lung. Bà thấy tôi như vậy thì biết tôi còn lo lắng, bà an ủi tôi một chút rồi hai bà cháu làm cơm chay chiều. Sáu giờ tối anh Dũng về đến nơi, cầm theo rất nhiều hàng mã, quần áo, ngựa rồng, hình nhânm gương lược. Tôi nhìn cũng không thể hiểu nổi. Bữa cơm tôi ăn như một cái máy. Anh Dũng huých nhẹ tay vào tay tôi mới khiến tôi tỉnh táo lại.

 

-Em ăn đi, em yên tâm, có ông nội anh mọi chuyện sẽ được giải quyết. 

 

Tôi gật đầu thế nhưng trong lòng vẫn còn lo lắng lắm. Bà nội gắp cho tôi mấy miếng chả lá lốt chay. Mọi người nói tôi ăn đi rồi nghỉ một chút, đêm nay sẽ mệt đấy. Tất cả đều phải dựa vào tôi. Mọi người chỉ có thể giúp tôi mà thôi. Tôi nghe xong thì xốc lại tinh thần, cố ăn thật no dù chẳng cảm nhận được vị gì. Tôi phải khỏe mạnh, tỉnh táo mới cứu được con.

 

Dọn cơm xong, mọi người ngồi ở phòng khách uống trà. Ông nội anh Dũng gieo quẻ âm dương hỏi xin đài, rồi lại làm những thủ tục gì mà tôi chẳng biết. Trên tờ giấy A3 vẽ sơ đồ bát quái, ông gieo đồng tiền vào giữa. Đồng tiền chạy về gần cực âm rồi dừng lại suýt thì trùng vào mắt âm. Gương mặt ông nghiêm trọng hẳn lên. Anh Dũng cũng biến sắc.

 

-Sắp hóa quỷ. Tà thuật mạnh quá. Nó sắp đồng hóa đứa bé. E là mai kia thôi là sẽ thành quỷ. Cũng may còn công đức hộ thân chứ không thì thằng bé đã không xong rồi. Còn đứa bé con cũng bị nhốt lại rồi. 

 

Nhìn đồng tiền thứ hai rơi xuống giữa hai vạch âm dương giao nhau, tôi toát hết mồ hôi.

 

-Vậy con phải làm sao để cứu hai đứa nó ạ?

 

-Giờ chỉ có con mới cứu được hai đứa. Một là vì con máu huyết tương liên, hai là vì công đức của con dày cao, hai đứa có duyên với con nên mới đến. Có điều chúng chọn nhầm cha mà thôi. Giờ con lấy cho ta hai mảnh vải quần hoặc áo của con, để vào hình nhân hai đứa trẻ kia, nhỏ máu vào.

 

-Vâng.

 

Tôi cắt hai mảnh ở ống quần rồi làm theo lời ông, nhét vào hình nhân một bé trai một bé gái kia. Sau đó lấy dao cắt vào ngón tay nhỏ vào bé gái chín giọt, bé trai bảy giọt. Ông nhìn tôi từng chi tiết, vuốt chòm râu trắng gật đầu.

 

-Thằng Dũng, ra đây cho ông bảy giọt máu. 

 

Anh Dũng ra nhỏ bảy giọt máu vào hình nhân bé trai rồi nhìn ông hỏi:

 

-Con đâu có chung huyết thống với đứa bé đâu mà lại dùng máu con ạ?

 

Ông vuốt chòm râu trắng nói:

 

-Hai đứa có duyên với con, chẳng phải hai đứa nó hay báo mộng cho con đó sao? Chuyện duyên phận này đôi khi nằm ngoài huyết thống. Hoặc duyên đời trước hoặc duyên đời sau. Trẻ con linh thiêng, hai đứa nó vốn là con trời con Phật, đầu thai để tu tập lại bị cản đường nên uy lực mạnh mà oán lực cũng mạnh. Nếu tên kia không dùng tà thuật bí cấm thì không ai kiềm được hai đứa nó. Hai đứa nó sẽ quấy ở đó báo oán đến khi hết dương thọ thì thôi.

 

-Tối nay con cần làm gì vậy ạ?

 

-Tối nay ta phá thuật, trong lúc phá con phải đến cứu hai đứa nhỏ. Trên đường chúng sẽ dùng âm binh quấy phá, cản bước con. Con chỉ cần một lòng tin vào bản thân và nghe tiếng chuông gọi của ta mà đi theo. Tuyệt đối không được quay lại dù có chuyện gì xảy ra. Hãy nhớ thật kỹ. Phải nắm thật chặt đồng tiền này. 

 

-Con phải cứu con trai con gái con thế nào, con không biết.

 

– Sẽ có âm binh giả dạng. Đêm nay chắc chắn ông ta sẽ luyện hồn thằng bé để đồng hóa nó. Còn chuyện làm sao để nhận ra đứa bé, lại phải dựa vào trái tim con. Ta tin con sẽ nhận ra các con của mình. Hãy dùng trái tim cảm nhận. Khi đã nắm tay được hai đứa nhỏ, dù có chuyện gì con cứ chạy thẳng, đi theo tiếng chuông của ta, không cần quay đầu dù có bất cứ chuyện gì. Đến cánh cửa trắng bước qua là được.

 

Tôi vừa nghe đã biết chuyện không hề đơn giản. Thế nhưng tôi phải làm, không thể vì khó mà để mặc con tôi bị người ta luyện thành quỷ binh được. 

 

-Hai đứa có sức mạnh tinh khiết, oán khí nặng nên các thầy ta rất thích luyện thành binh. Trẻ con một khi đã nghe lời thì không phản chủ. Chúng lại dễ nuôi, không tốn công, chỉ cần chút bánh kẹo dỗ dành. – Ông nói. 

 

-Ác nghiệp ác nghiệp. Chưa thấy quả báo chưa quay đầu. – Bà nội anh nói.

 

Tôi nhìn đồng hồ, giờ đã là mười giờ tối, còn một tiếng nữa là sang giờ tý (11h đêm -1h sáng.). Chúng tôi phải hoàn thành trước giờ tý. Tự nhiên, ông Sinh bấm ngón tay, miệng hô một tiếng: “Không tốt.”

 

-Dũng, nhanh bày trận ngoài sân, hướng Tây. 

 

Anh Dũng nhanh chóng ra vẽ bát quái đồ, bà, ông cũng ra bày lễ nhanh như cắt. Tôi không biết có chuyện gì nhưng nhìn mọi người vội vàng trái tim tôi cũng hoang mang.

 

logo

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Mauris blandit aliquet elit, eget tincidunt nibh pulvinar a.

Về Chúng tôi

Video
Liên Hệ
Giới Thiệu
Review Sản Phẩm

Facebook